Tiếng hát Ngọc Linh – Hai Ca khúc : Lưu Bút Ngày Xanh và Quán Trọ Trần Gian

Tiếng hát Ngọc Linh

– 1/- Ca khúc : Lưu Bút Ngày Xanh- Nhạc:Thanh Đan

Trình bày Song Ca : Trình Lâm và Ngọc Linh

 

 

Bài hát: Lưu Bút Ngày Xanh –Thanh Đan

Lòng xao xuyến mỗi khi hoa phượng rơi
Nhắc lại câu chuyện buồn
Trường còn kia ôi mái ngói tường rêu
Nơi kỷ niệm êm ái.

Ðâu dư âm của tiếng nói ngây thơ
Ngày hai đứa dìu nhau đến sân trường
Cùng đuổi bướm hái hoa trên cuối đường
Tiếng cười vạn tình thương.

Và thuở ấy biết bao nhiêu buồn vui
Gói trọn trong tuổi đời
Tình đẹp như trang giấy kết vần thơ
Như một nụ hoa trắng.

Nhưng bao nhiêu yêu dấu đã phai mờ
Thời gian nỡ vùi chôn tuổi học trò
Người em gái mến thương nơi chốn nào
Bao giờ mình gặp nhau?

Có những lần hoàng hôn rớt trên vai
Bước chân đi lòng nuối tiếc hoài hoài
Nhặt hoa rơi mà không nói nên câu
Nhớ nhau vì đâu?

Biết nói gì tình ta trót chia phôi?
Khép tâm tư dành riêng đến một người
Ngày xanh ơi! Ngày xanh chết trong tim
Biết đâu mà tìm?

Người ơi nhắc đến chi kỷ niệm xưa khiến lòng tôi bùi ngùi
Ngày biệt ly hai đứa đứng nhìn nhau
Anh cài cành hoa tím…

Hoa xưa đây nhưng bóng dáng em đâu?
Dòng nhật ký đã ghi nốt tâm tình
Và đôi lúc nhớ nhau lưu bút còm
Kể lại chuyện buồn vui…

2/-  Ca Khúc: Quán Trọ Trần Gian

Nhac: Đăng Anh

Trình bày : Ngọc Linh

LỜI BÀI HÁT

Quán trọ trần gian
Cho ta nhiều mơ mộng
Cuộc sống tranh giành
Chỉ vì hai chữ lợi danh
Người thì lao đao
Còn người kia trong sang giàu
Kiếp sống vô thường
Quá nhiều khổ đau
Đời tựa mây bay
Đâu ai hay làm
Kiếp người
Nơi chốn du hành
Là địa ngục trần gian
Mà sao ta
Cứ hơn thua tranh giành
Cứ loanh quanh chữ tiền
Như con thuyền lạc giữa biển khơi
ĐK :
Ai ơi …
Sống ở trên đời
Đừng nên chua chát
Với người với ta
Sống xa hoa
Sống trong ngọc ngà
Hãy nhớ rằng nhân quả
Không phải ở đâu xa
Sống không khinh
Không ghét không hận thù
Thì buồn vui sướng khổ
Như mây chiều vào thu
Đời tựa mây bay
Đâu ai hay làm kiếp người
Nơi chốn du hành
Là địa ngục trần gian
Thì ai ơi…
Sống ở trên đời
Hãy nhớ rằng một lời
Ta là cát bụi
Mà thôi
Đời tựa mây bay
Đâu ai hay làm
Kiếp người
Nơi chốn du hành
Là địa ngục trần gian
Mà sao ta
Cứ hơn thua tranh giành
Cứ loanh quanh chữ tiền
Như con thuyền lạc giữa biển khơi
ĐK :
Ai ơi …
Sống ở trên đời
Đừng nên chua chát
Với người với ta
Sống xa hoa
Sống trong ngọc ngà
Hãy nhớ rằng nhân quả
Không phải ở đâu xa
Sống không khinh
Không ghét không hận thù
Thì buồn vui sướng khổ
Như mây chiều vào thu
Đời tựa mây bay
Đâu ai hay làm kiếp người
Nơi chốn du hành
Là địa ngục trần gian
Thì ai ơi…
Sống ở trên đời
Hãy nhớ rằng một lời
Ta là cát bụi
Mà thôi
Thì ai ơi…
Sống ở trên đời
Hãy nhớ rằng một lời
Ta là cát bụi
Mà thôi
Thì ai ơi…
Sống ở trên đời
Hãy nhớ rằng một lời
Ta là cát bụi
Mà… thôi …

 

Related posts

Leave a Comment